QnI (Question & Illustration) is a personal project which is inspired by Quora. Combining the informative answer from Quora and illustration to create a new reading experience, providing information as well as evoking emotion from readers.
QnI # 1 inspired by the guerrilla war to celebrate April 30, 2019 - the 44th anniversary of the liberation of the South, and unification of Vietnam.

-
QnI là một dự án cá nhân, lấy cảm hứng từ Quora. QnI kết hợp nội dung và minh hoạ để tạo ra trải nghiệm đọc mới, minh hoạ liên hệ với đề tài, tạo cảm xúc cho người đọc.  
QnI #1 lấy cảm hứng về chủ đề Chiến tranh du kích, nhân ngày 30/04/2019, kỉ niệm 44 năm giải phóng miền Nam, thống nhất Việt Nam. 

Câu hỏi: Thực tế cho thấy chiến tranh du kích rất khó để đối phó, tại sao nhiều quốc gia không định hướng quân đội của họ theo chiến tranh du kích ngay cả khi họ đang ở bên bờ vực bị đánh bại?

Guerilla warfare is hard to beat, 
but it’s also extremely hard to carry out and sustain.
Let’s take for example the Vietnam War where the Vietcong and North Vietnamese Army (VC/NVA) waged a guerilla war against the superior American and allied forces. The world often only knows about the war through the recount of American soldiers or Western-made documentaries, something along the line of: The terrain was rough. The weather inclement. The jungle was damp, dark, full of mosquitoes, leeches and countless other blood-sucking insects that we couldn’t identify. Cruel, carefully-concealed booby traps were everywhere. Everyone was constantly worried of sudden enemy ambushes...
As terrible as all these may sound, they were NOTHING compared to what the guerillas had to go through.
Vietnamese guerillas were originally poor farmers living in villages. They were no more at home in the jungle than the Americans were and despite what Hollywood movies had you believe, they were certainly not Tarzans. They also suffered from leeches like everybody else and they couldn’t identify too many blood-sucking insects either. In any case, knowing the name of the insects did little good to remedy their bites. They were also less well-prepared and less well-equipped. While American soldiers had solid army boots, Vietnamese guerillas had to make do with sandals made from old tires, making them vulnerable to venomous snake bites.

Once bitten by snakes or wounded in combat, American soldiers could be medevacedin minutes whereas the guerillas had no helicopters whatsoever. The guerillas also lacked medical facilities, supplies and personnel, therefore an otherwise non-fatal wound/disease would most certainly result in a lingering painful death. Logistical difficulties also meant the guerillas were constantly hungry. Their food often consisted of nothing more than a bowl of rice with salt and chili. Many had to resort to hunting wild animals, sometimes even tigers and elephants for food; but they needed to be extremely careful since the sound of gunshots often attract airstrikes. Fire and smoke could also be detected by reconnaissance aircraft, therefore preparing hot, cooked meals in the jungle required many hours of back-breaking labor to dig an elaborate tunnel system to conceal the fire and diffuse the smoke.

A North Vietnamese soldier had to travel on foot for 3 to 6 months through the jungle to reach the battlefield in South Vietnam. Many died of various combat and non-combat causes along the way. The most common cause of all was malaria. Any mosquito could be a carrier and Vietnam had an excess of them. More communist fighters died of malaria than of all kind of air strikes combined. One North Vietnamese who had to march hundreds of miles with a heavy rucksack wrote: “My back hurt the entire last night. Couldn’t sleep nor think clearly. Impossible to lie on my back and torturous to lie on my side. Had to rock the hammock frequently to ease the pain. Haven’t had a bath since Post 1. Have lost my appetite for several days now, never thought it could take so much effort to eat …”And these are less than half of what the guerillas had to suffer. I haven’t even started about life in the claustrophobic underground tunnels or the devastating effect of the enemy’s firepower in combat yet.

Now do you know many people who have the low-hanging balls to live through month after month, year after year of all these terrible hardship?
Do you know many leaders, commanders who can raise and organize an army of such people and somehow prevent them from deserting or defecting to the superior and, say, ‘more comfortable’ side?
No? And that’s why militaries don’t simply “revert” to guerilla warfare more often. Fighting and losing a conventional war may or may not be the right choice, but it is certainly the easier one.
Chiến tranh du kích rất khó bị đánh bại, 
tuy nhiên việc thực hiện và duy trì được nó càng khó hơn.

Lấy ví dụ về cuộc chiến tranh Việt Nam khi mà quân đội Bắc Việt (North Vietnamese Army – NVA) thi hành chiến tranh du kích toàn diện để đối đầu với siêu cường quốc Hoa Kì và các lực lượng đồng minh. Thế giới chỉ biết đến cuộc chiến tranh thông qua lời kể của các cựu binh Hoa Kì hoặc truyền thông phương Tây, với những miêu tả đại loại nhử: Địa hình hiểm trở. Thời tiết khắc nghiệt. Những cánh rừng nhơ nhớp, tối đen chứa đầy muỗi, đỉa và không đếm xuể những loài ký sinh hút máu khác. Bẫy chông của quân du kích thì ở khắp mọi nơi cùng với đó là một cuộc phục kích có thể diễn ra bất kỳ lúc nào.

Những điều trên nghe có vẻ tồi tệ, nhưng chúng KHÔNG LÀ GÌ CẢ so với những gì mà lính du kích phải trải qua.
Lính du kích Việt Nam xuất thân từ những người nông dân nghèo lớn lên trong các làng xã. Họ cũng phải rời xa quê hương và đến sống trong rừng rậm như lính Mỹ. Khác với những gì mà Hollywood miêu tả, họ chắc chắn không phải là những Tarzan. Họ cũng bị đỉa hút máu như mọi người và cũng không thể phân biệt được nhiều loài ký sinh khác. Sau cùng thì biết tên của chúng cũng không giúp chữa lành được những vết cắn. Trang bị của họ cũng thô sơ và ít hơn nhiều so với đối phương. Trong khi lính Mỹ mang những đôi ủng quân dụng cứng cáp, quân du kích Việt Nam phải tự chế những đôi sandals làm bằng vỏ xe, điều này khiến họ dễ bị tấn công bởi các loài rắn độc. Và kể cả khi bị rắn cắn hay bị thương trong chiến đấu, lính Mỹ có thể được di tản tới các trạm cứu thương trong vài phút trong khi quân du kích không có nổi đến một chiến trực thăng. Quân du kích cũng thường xuyên chịu cảnh thiếu thuốc men, đạn dược và y bác sĩ, vì vậy một vết thương tưởng chừng nhẹ cũng có thể dẫn đến một cái chết đau đớn và kéo dài.

Khả năng hậu cần hạn chế đồng nghĩa với việc quân du kích thường xuyên bị đói. Bữa ăn chủ yếu của họ thông thường là một tô cơm cùng với muối và ớt. Nhiều lính du kích phải đi săn thú rừng, nhiều khi là cả hổ và voi để kiếm thêm thức ăn. Lửa và khói có thể bị phát hiện bởi máy bay trinh sát, do đó việc nấu nướng trong rừng đỏi hỏi nhiều giờ chuẩn bị công sự để có thể che giấu ngọn lửa và khuếch tán khói nấu.
Một người lính Bắc Việt trung bình phải đi bộ từ 3 đến 6 tháng xuyên qua rừng núi hiểm trở để đến được chiến trường miền Nam. Rất nhiều người chết trên hành trình bởi các đợt không kích hoặc các lý do khác. Thứ kinh khủng nhất chính là sốt rét. Bất kỳ một con muỗi nào đều có thể gây bệnh và Việt Nam thì có quá nhiều. Số lượng quân lính chết bởi sốt rét còn cao hơn số thương vong bởi tất cả các đợt không kích cộng lại. Một người lính Bắc Việt sau khi hành quân hàng trăm dặm với một cái balo nặng đã viết: “Lưng của tôi đau cả tối qua. Không tài nào ngủ được. Nằm ngửa thì không được mà nằm nghiêng thì cứ như bị tra tấn. Phải mắc võng ngủ để đỡ đau. Chưa đánh trận nào kể từ quý 1. Vài ngày nay ăn uống đã không còn ngon miệng nữa, chưa bao giờ nghĩ là về việc ăn lại khó khăn như vậy…” Và đây cũng chỉ mới là một nửa những gì mà lính du kích phải trải qua. Tôi còn chưa đề cập đến cuộc sống khắc nghiệt ở dưới các địa đạo cũng như sự đánh phá ác liệt đến từ bom đạn kẻ thù.
Lính du kích ở những cuộc chiến tranh cũng trải qua tình cảnh tương tự (Ví dụ như câu trả lời của Roland Bartetzko cho câu hỏi Chiến tranh du kích là gì? Cảm giác khi chiến đấu với một kẻ thù hùng mạnh là như thế nào? Câu hỏi đặt ra là bạn biết được bao nhiêu người có đủ dũng cảm và sự bền bỉ để có thể sống hàng tháng, hàng năm trời trong điều kiện khổ cực như vậy?

Có bao nhiêu lãnh đạo, chỉ huy có khả năng xây dựng và tổ chức một đội quân với những con người đó và bằng cách nào ngăn cản họ đầu hàng hay đào ngũ về phía đối phương, nơi mà họ chắc chắn có thể có một cuộc sống thoải mái hơn? Không nhiều phải không? Và đó cũng là lý do tại sao nhiều quân đội trên thế giới không lựa chọn chiến tranh du kích. Chiến đấu và thất bại bởi một cuộc chiến tranh chính quy có thể không phải là một lựa chọn đúng, nhưng là lựa chọn dễ dàng hơn.
QnI #01 - Guerilla warfare (Du kích)
5
51
0
Published:

QnI #01 - Guerilla warfare (Du kích)

QnI là một dự án cá nhân, cảm hứng từ nền tảng Quora, đặt câu hỏi và được trả lời. Thay vào đó, QnI sẽ minh hoạ để thông tin được sống động, thiế Read More
5
51
0
Published: