Có một chiều tôi đi theo anh.
Loanh quanh loanh quanh đi khắp phố phường
Thì thầm đọc tên những con đường,
Gió lùa qua mái tóc, xem nắng nhuộm vàng trên hàng cây già.
Bước từng bước thật chậm,
Anh không muốn dừng chân, còn tôi chưa muốn về nhà.
Cũng mặt trời treo trên mây cao,
Sao mặt trời anh không mang nắng hạ. 
Dòng người đi qua hối hả, phải chăng anh không mặn mà. 
Nếu tôi có nhạt nhòa trong tâm trí anh, cũng đâu bất ngờ. 
Biết đời này còn lại bao nhiêu? 
Tôi cứ yêu, yêu qua các mùa 
Khát khao như nắng ban trưa 
Nghĩ suy như gió như mưa 
Thích anh luôn ở bên tôi, 
Muốn anh riêng tôi mà thôi. 
Mà chờ đợi quá lâu rồi, tôi đâu sống như mây trời. 
Câu chuyện tình một thời, xin anh hãy buông lơi 
Và cho tôi một con đường.