/
• Observational paintings

• Phuoc Tinh - Vung Tau, Vietnam
December 2019
/

Tháng cuối năm 2019 của chúng tôi được đánh dấu bằng những vết chân dọc trên triền cát Phước Hải và loanh quanh khu chảo lửa xưởng đóng tàu Phước Tỉnh. 


Tôi chẳng làm sao quên được những ngày gió thốc từng đợt, kéo theo mùn cưa và cát bay thẳng vào mắt, vào mũi, vào miệng lũ sinh viên mỹ thuật lơ ngơ trước nắng gió miền biển. Đứa mờ kính, đứa phải lấy nón lá chắn lại, miệng liên tục lầm bầm cáu kỉnh cái xứ chi mà khó khăn khắc nghiệt, cái xứ mà mỗi đợt gió biển khô cằn mặn chát thổi vô là như trêu ngươi, như thoải mái đùa giỡn trên làn da nhạy cảm của đám công tử Nam Bộ. Thế mới biết làm nghề ở khu xưởng đóng tàu này chẳng dễ dàng. Có bữa tôi phải ngồi vẽ ở giữa bãi đất trống, chẳng gì che chắn, chỉ biết khom mình dưới chiếc nón lá xơ xác để trốn tránh cái nóng rực lửa, để cái thứ ánh nắng độc hại kia giỏi lắm cũng chỉ chạm được đến phần rìa nhất của cơ thể. Nhưng bạn thử nói xem, chỉ cái nón lá be bé, làm sao che chắn cho cơ thể của một anh thanh niên 69kg thoát khỏi cái nhọc nhằn của buổi đứng bóng? Bên trái tôi là một toán thợ đang nhóm lửa để uốn cong những mảnh ván lớn, bên phải thì nắng hắt thẳng vào mặt, khói bay nghi ngút trên trời, làm mắt tôi cay xè, mũi ngụt nghịt dưới chiếc khẩu trang, nước mắt thì ràn rụa. Nhưng tôi vẫn ráng ngồi đó để canh một bố cục đẹp. 3 tiếng liền.
​​​​​​​
Chẳng uể oải như lũ chúng tôi, những người thợ tàu rắn rỏi nơi đây lúc nào cũng đầy hứng khởi và rộn rã. Nụ cười trong lao động của các anh khiến cái cực nhọc cũng bớt khó khăn vài phần. Dù mồ hôi lấm tấm như thóc vãi trên sân, nhưng chẳng thấy ai tỏ ra khó chịu hay cáu bẳn. Khi chúng tôi giơ máy ảnh lên như muốn lưu giữ khoảnh khắc ấy một cách hết sức tự nhiên, các anh liền trêu chọc nhau và tạo những tư thế vừa quái đản, nhưng rất chân chất và ngộ nghĩnh, mong cho chúng tôi có 1 shoot hình đẹp (Cảm ơn các anh nhiều lắm, nhưng các anh ơi, những pose dáng cố ý đó không phải và cũng không thể là tư liệu mà chúng tôi có thể tham khảo đâu)
Cảm ơn rất nhiều triền cát trắng Phước Hải và xưởng đóng tàu Phước Tỉnh cùng những người dân chân thành, nồng hậu đã để lại cho tuổi trẻ chúng tôi một kỉ niệm không thể nào quên. Nếu có cơ hội, tôi thực sự muốn quay lại nơi này 1 lần nữa để thong thả ngắm bình minh mỗi sớm, để í ới gọi nhau vẽ bài, để được tự do ngắm biển khi thúc giục, khi dữ dội nhưng cũng rất đỗi yên bình. Cảm ơn thật nhiều.

Nếu các bạn có ý định ra thực tế ở một khu xưởng đóng tàu, khi đi nhất định phải quan sát thật kĩ dưới chân, cẩn thận kẻo đạp phải đinh nhé. Nhóm chúng tôi có người do sơ suất cũng nhằm phải đinh 2 lần, chỉ bị xây xát ngoài da thôi, nhưng cũng phải mua Bovidine về xức để tránh uốn ván. Tôi tin là chẳng ai muốn lãng phí thời gian vào những sơ suất nho nhỏ như thế đâu nhỉ? 
​​​​​​​
Observational paintings • Poster / watercolor 2019 (2)
131
651
8
Published:

Observational paintings • Poster / watercolor 2019 (2)

Real life sketching in Vietnam
131
651
8
Published:
Attribution, Non-commercial, No DerivativesAttribution, Non-commercial, No DerivativesAttribution, Non-commercial, No Derivatives